Sự phi thường trong cái bình thường ở Nam Huỳnh Đạo
Thay đổi kích thước chữ
Đánh giá bài viết

Những ai có duyên được trực tiếp mục sở thị các giờ vàng của Nam Huỳnh Đạo thì mới thấy sự uy nghi và sang trọng của một di sản mang tinh nhân văn và thượng võ diễn ra suốt hàng chục năm nay, đó là giờ pháp võ và võ đạo. Vào những thời điểm này, các Môn sinh như được tắm trong dòng nước mát của dân tộc, của lịch sử hào hùng mà không thể nào diễn tả thành lời bởi vì ngay giây phút được Sư Phụ chưởng môn khai thị thì chính lúc đó mang trong mình một sinh khí hào hùng ấy, sinh khí ấy được hấp thụ trực tiếp từ người, qua từng lời giảng, mẩu chuyện như từng hơi thở, từng nhịp đập… lạ thay, cái sinh khí ấy bừng bừng trỗi dậy mà xưa nay chỉ có xem phim tư liệu về lịch sử chiến tranh giải phóng dân tộc, hay đọc hàng trăm cuốn sách hồi ký của các vị tướng, mà ở đây, chính phương pháp ″trực chỉ nhân tâm″ đưa Môn sinh bước vào tôi luyện qua hàng ngày, hàng giờ pháp môn đặc dị của bản phái, đến khi được người điểm chỉ vào các thời điểm thiêng liêng của đất nước (chiến thắng Điện Biên Phủ, chiến dịch Hồ Chí Minh hay xa hơn là những Bạch Đằng Giang, Đông Quan ngày xưa…) như được sống chính trong thời điểm lịch sử. Những công phu thượng thừa như Xà hạc vi sư, Hổ hạc song hình… được Sư Phụ ấn chứng trong từng cảnh giới. Từ những động tác đơn giản, phổ thông nhưng qua từng buổi giảng Võ đạo và Pháp võ mới thấy được cái vi diệu và thâm thúy mà ông cha ta đã ngộ từ ngàn xưa và đưa vào tiềm thức của dân tộc. Đó chính là tinh thần dân tộc, một lòng yêu nước được thể hiện rất bình dị qua từng nắm gạo muối, bộ đội, các cô gái đi mở đường Trường Sơn… những sinh khí ấy lại sống từng ngày ở Nam Huỳnh Đạo, một môi trường đào tạo những chiến sĩ văn hóa thông qua việc rèn luyện võ thuật. Những tình đồng đội, đồng chí những đức tính hy sinh vì đại cuộc hay đơn giản hơn là chia sẽ từng cái ăn cái ăn cái mặc với các em trẻ mồ côi, nhà tình thương… không phải tự nhiên hay thuận lợi trong điều kiện tốt đẹp mà tất cả điều trong cảnh phải khổ luyện về công pháp, phải mẫu mực về đạo đức, phải hoàn thiện cá nhân, phải gắn kết trong tập thể và phải làm trong một thời gian dài liên tục. Cái phi thường trong võ công pháp thuật mà Sư Phụ Chưởng Môn ấn chứng thì không nói vì thực sự ở thế giới này chỉ có người còn nắm giữa di sản siêu việt ấy, mà cái phi thường ở đây chính là thế hệ phi thường của người đã tiếp bước theo chân lý, theo ánh sáng đạo lý đó.

   Trong một xã hội kinh tế đầy biến động và vật chất hóa từng ngày, từng giờ mà ở Nam Huỳnh Đạo lại sinh sôi nảy nở từng giờ từng ngày những sinh khí, những di sản được cài cắm từng em nhỏ, các cụ già đến các tầng lớp thanh thiếu niên. Họ hăng say rèn luyện tâm thân từng ngày qua các võ đường từ sáng sớm đến khuya, đâu đâu cũng thấy Nam Huỳnh Đạo. Quả thật công trình ấy khó ai làm được! Là một môn sinh Nam Huỳnh Đạo thật tự hào về điều này, không phải riêng cá nhân, bất kỳ ai đến rồi cũng có cảm nhận như vậy. Vì nơi đây là một môi trường đưa con người ta trở về với những giá trị phi thường trong cái bình thường mà khó ai vượt qua. Chỉ có con đường nhân văn và thượng võ đưa ta đến những bến đỗ đầy tính nhân sinh ấy, tiếp bước xây dựng Nam Huỳnh Đạo trong lòng nhân dân.

         Môn sinh Nam Huỳnh Đạo,

         Nguyễn Chí Hiếu

Gửi Bài viết Võ Đạo của bạn

Các bài viết cùng danh mục